ta vẫn vậy sau bao đêm giông tố
sấm thét gào ngọn cỏ đứng trơ trơ
người quật mồ tung toé mấy niềm mơ
hòa cát bụi xóa mờ vào hư vọng
tình nằm đó âm thầm thương trông ngóng
yêu về ngang con sóng xóa dấu chân
chẳng làm sao điều vũ trụ phân vân
mưa hay nắng mặc cho đời khốn khổ
tình ngồi đó im lìm nghe sóng vỗ
biển ngập đầy mà tim vẫn héo khô
thả vần thơ cho thương tấp vào bờ
chép kỷ niệm ru đêm chìm bóng tối
khúc hoài thương reo trong mơ cằn cổi
đêm ngập sầu lạc lối giữa chiêm bao
tình đã vậy chúa phán hành giông bão
chỉ bài thơ ngọc bảo ghép tên người
HT